ng phải. Cậu là 1 người nhạy bén… Nhưng đừng đi quá xa, Băng Băng! – giọng nói trở nên lạnh lùng của người con trai khiến Băng chú ý.
- Đúng là cậu rất giống Lâm Ánh Minh! – cô gái nhỏ cười nhạt, đôi mắt nâu liếc xéo Vũ Phong – Cậu hãy nói cho tớ biết…giới hạn để tớ không đi quá xa.
- … – không trả lời. Cậu không tìm được câu trả lời cho câu hỏi của Băng Băng.
- Liệu trên đời này có thiên đường? – Băng ngước đôi mắt trong veo và sáng nhìn lên bầu trời đêm rộng lớn, 1 vài vì sao hấp nháy phía xa xa. Cô đang suy nghĩ điều gì thì có lẽ chỉ cô mới biết.
- … – người con trai bên cạnh im lặn. Cậu không hiểu cô gái nhỏ đang nghĩ gì.
- Tớ…có thể trở thành…thiên thần?
- Tỏ ra ngu ngốc như vậy chẳng giống cậu chút nào! – chàng trai lên tiếng, khuôn mặt vô cảm.
Cậu cũng tự hỏi, liệu người con gái đi bên cạnh mình là ai, thiên thần hay ác quỷ. Cô gái nhỏ nhắn này luôn tỏ ra ung dung, thản nhiên, thờ ơ đến mức bất cần. Không những vậy, nhìn cái cách cô nói chuyện cậu cũng thấy được vẻ ngang bướng, thích đâm đầu vào chỗ nguy hiểm. Liệu cô có phải ác quỷ? Ác quỷ không sợ địa ngục. Còn thiên thần, nếu bị bắn rớt đôi cánh trắng, sẽ phải rơi xuống địa ngục. Nếu rơi xuống địa ngục, thiên thần có sợ không? Hay cô là Hell Angel? Một thiên thần bị bắn rơi xuống địa ngục, nên bắt buộc phải có tính cách của một ác quỷ. Hell Angel. Thú vị đấy chứ!
- Phì…- Băng bật cười, cô cảm thấy câu nói của Lâm Vũ Phong thật hài hước.
………
7h tối.
Tạch…
Băng đưa tay vặn núm cửa, cẩn thận bước vào trong căn nhà sáng trưng bởi chùm đèn ở giữa phòng khách. Về nhà vào giờ này là 1 điều rất hiếm khi xảy ra, hay nói đúng hơn là chưa bao giờ xảy ra, bởi mẹ cô đã ra các điều luật không thể không tuân theo: Tan trường phải về nhà ngay, không được đi lung tung.
- Chào ba mẹ con đi học về!
- Đi học á? – trong nhà vang lên tiếng nới gắt gỏng – Con đi học mà giờ này mới về là sao hả?
- Ơ…- Băng Băng ngây người nhìn mẹ đứng chống hông trước cửa, 2 mắt mẹ long lên. Giờ cô có thể tìm được lí do gì hợp lí?
- Con la cà ở đâu vậy hả? Mẹ đã dặn đi dặn lại là tan học phải về nhà gay kia mà! – mẹ cáu kỉnh.
- Mẹ, nhà ta có khách đấy ạ! – từ từ nhấc chân tháo đôi giày đang đi, Băng Băng quay mặt nhìn về phía cửa – Cậu vào đi!
Từ Minh Minh ngạc nhiên. Từ nào đến giờ con bé có dẫn ai về nhà đâu, lại còn là bạn nữa chứ. Đây đúng là chuyện lạ!
Cánh cửa chầm chậm mở ra, đứng trước cửa là 1 chàng trai có mái tóc màu hạt dẻ. Cậu khoan thai tiến vào trong nhà, cúi gập người.
- Chào dì! Cháu là Lâm Vũ Phong, bạn cùng bàn với Băng Băng, rất vui được gặp dì!
- … – im lặng.
Đôi mắt của người phụ nữ trung niên mở to hết cỡ, đôi môi được điểm 1 chút son bóng há hốc, kinh ngạc. Khuôn mặt xinh đẹp chuyển từ tức giận sang hoảng sợ, từ đỏ sang trắng bệch, và rồi tím nhợt.
Một thứ gì đấy đột ngột chồm dậy từ hõm tối kí ức, biến thành 1 cú đấm vô hình, tống thẳng vào lồng ngực. Người phụ nữ đứng yên bất động, hàng lông mi cong vút khẽ rung rung, tim đập mạnh.
Với 1 người chuyên nghiệp và có bộ óc sắc bén như bà, chỉ cần nhìn qua là bà đã phát hiện ra thân phận của chàng trai trước mặt.
- Nhà ta có khách à bà xã? – ba Băng Băng thản nhiên bước đến bên cạnh vợ, ông chưa cảm nhận được điều đáng sợ đang xảy ra.
Cho đến khi người đàn ông đưa mắt nhìn chàng trai đang từ từ ngẩng đầu lên, tách cà phê nghi ngút khói trượt khỏi tay ông, rơi tự do xuống mặt sàn.
Choang…
Tiếng thuỷ tinh vỡ vụn thành từng mảnh. Không gian trong căn phòng lắng xuống. Tất cả im lặng. Bên ngoài, đâu đó vang lên tiếng nhạc xình xịch, tiếng động cơ chạy ro ro trên mặt đường, tiếng còi xe réo inh ỏi…
- Ba mẹ sao vậy? – Băng Băng lên tiếng, cắt đứt sự im lặng thoảng mùi th