uốc súng – Cậu ấy là 1 người bí ẩn. – cô nói ra suy nghĩ của mình.
- … – mẹ im lặng, cặp lông mày nhíu lại.
Chợt, bà cảm thấy có điều gì đó bất ổn. Quay lại nhìn chằm chằm cô con gái, bà phát hiện trên bộ đồng phục của cô có vết máu. Một lần nữa, cảm giác của cú đấm mạnh xuất hiện, tống thẳng vào lồng ngực.
- Băng Băng, con lại đánh nhau hả? – giọng người phụ nữ run run, khuôn mặt căng thẳng đến tột độ. Bà mong điều mình nói là sự thật.
- Không ạ.
- Vậy…vệt máu này…ở đâu ra? – bà đã sai.
- À, đấy chính là lí do cháu đến đây, vào cái giờ này ạ! – Phong lên tiếng, giọng nói lễ phép nhưng lạnh lùng đến vô cảm.
Cậu khẽ nhếch môi mỉm cười, 1 nụ cười mờ nhạt đến mức nếu không nhìn kĩ sẽ không thể nào nhìn ra.
- Cậu…Cậu đến đây là có ý gì? Cậu tiếp cận con gái tôi là có mục đích gì hả? – bà nói như gào lên.
- Minh Minh, bình tĩnh lại đi, chuyện đâu còn có đó mà! – người đàn ông níu vai vợ, lo lắng.
Ông đã biết rằng sẽ có ngày hôm nay mà. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, thay vì trốn chạy nó, tại sao chúng ta không đối diện với nó 1 cách thẳng thắn. Trong cuộc đời nhiều biến cố này, chúng ta không ai biết được chỉ 1 giây tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra.
Nói thực lòng, không lo lắng và hoảng hốt khi gặp chàng trai kia là chuyện không thể, nhưng mỗi khi nhớ lại hình ảnh ông và vợ mình phải chạy trốn trong đêm mưa gió, với đứa con gái sắp sửa chào đời, khái niệm hối hận lại trỗi dậy trong ông. Nếu như ngày đó ông thẳng thắn đối mặt với mọi chuyện thì bây giờ đã không đến nông nỗi này.
Ánh sáng vàng dịu của chùm đèn giữa phòng chiếu rõ không gian phòng khách. Cả 4 người lặng thinh, không rõ là bao lâu, cho đến khi người phụ nữ cất giọng nói run run.
- Cậu là ai?
- Dạ, cháu là Lâm Vũ Phong, 16 tuổi, cao 1m82, học sinh lớp 10A…
- Ta không hỏi cậu cái đó! – người phụ nữ trừng mắt, huyệt thái dương hẵng còn giật giật vì tức giận.
- Hừm…- Phong cười nhếch môi, vẻ mặt tự tin, đắc ý – Dì biết cháu là ai mà!
- Quả nhiên…Cậu đến đây làm gì?
- Dì nghĩ cháu tiếp cận Băng Băng vì có ý đồ xấu xa?…Cháu đến đây để tìm 1 người tên là Lý Thế Nam, có cô con gái 16 tuổi xinh đẹp, thông minh… Và dì đoán xem…chuyện gì đã xảy ra?…Ngay ngày đầu tiên đến đây, cháu đã vô tình gặp được người cần tìm. Đó có phải là… định mệnh không ạ?!
- Im đi! – bà cắt ngang – Trên đời này chẳng có cái gì được gọi là định mệnh cả. Đừng nói với ta về cái điều ngu ngốc đó!
- Dì đang trốn chạy… lời nguyền 16 năm về trước? – Phong lạnh lùng, nhìn thẳng vào đôi mắt người phụ nữ.
- Lời nguyền? – cô gái nhỏ ngồi bất động bỗn dưng lên tiếng, đôi mắt nâu trợn tròn, sáng long lanh. Có vẻ như đây là 1 điều thu hút trí tò mò có sẵn trong người của cô.
- Cậu… Thực ra cậu là ai? Chẳng lẽ… – người phụ nữ hoảng sợ, 2 bàn tay bấu chặt tách trà.
- Đúng! Cháu là con trai thứ 3 nhà họ Lâm, Lâm Vũ Phong… Nói đúng ra, cháu đến đây không phải là không có mục đích… Nhưng mục đích của cháu là 1 mục đích cao cả, tốt đẹp, và…nó mang lại hoà bình cho thế giới.
- Khôi hài đấy! – người đàn ông cất tiếng nói chế giễu, không giống vợ mình, khuôn mặt ông bình thản như không – Một… ma cà rồng có thể mang lại hoà bình cho thế giới? Bằng cách nào?
- Anh…
- Ma…Ma cà rồng? Lâm…Lâm Vũ…Lâm Vũ Phong là ma cà rồng? Không phải chứ! – Băng đứng phắt dậy, 2 mắt sáng long lanh, đôi môi anh đào mấp máy, giọng nói pha chút… hào hứng (Tại sao lại hào hứng chứ?!)
Có lẽ đây chính là 1 mảnh ghép quan trọng trong việc điều tra thân phận của 2 tên ngồi cùng bàn: Lâm Vũ Phong và Lâm Ánh Minh. Chơt, 1 chớp loé xoẹt qua đầu, Băng Băng im lặng, đôi mắt trợn tròn như vừa phát hiện ra điều gì đó. Ánh Minh từng nói cậu giống Lâm Vũ Phong, chẳng lẽ là giống về thân phận, c