chỉ là 1 MCR bình thường? Liệu có đúng là như vậy? Nếu chỉ là bạn bè bình thường, tại sao Lâm Vũ Phong lại quan tâm đặc biệt đến thế? Phải chăng em trai cậu đang có 1 âm mưu nào đó, và cô gái nhỏ này cính là "đồng bọn" của cậu? Ý nghĩ vừa thoáng qua khiến cậu mỉm cười thíc thú, kéo Băng Băng lại gần, cậu ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng giọng lạnh lùng.
- Khá lắm nhóc! Cô là 1 đứa con gái đặc biệt… rất đặc biệt so với những đứa con gái… bình thường… Đừng tưởng có thể qua mặt ta dễ dàng… Ta sẽ đích thân tìm ra thân phận thật sự của cô… Và biết đâu ta sẽ có đủ bản lĩnh… giết chết cô… Đừng làm ta nổi điên lên!
- …
Nhật thả tay, cười nhếch môi. Cậu khoan thai lướt qua người Ánh Minh đi vào trường, kéo theo tiếng la hét thất thanh của lũ con gái.
- Oa… Trường ta có hẳn 3 anh em hotboy nhà họ Lâm nhá!
- Giờ mới biết Minh là anh trai Phong đấy! Lúc nãy tớ còn tưởng họ là kẻ thù truyền kiếp cơ đấy!
- Điện hạ Ánh Nhật đẹp trai thật đấy! Tớ rất thích mẫu con trai lạnh lùng.
- Liệu có nên mở fanclub không nhỉ?
- Ý kiến hay đấy!
- …
Tất cả những lời bàn tán tan vào không trung. Băng sững người, đứng bất động, khuôn mặt hơi hoảng hốt. Dường như xung quanh cô lúc này chỉ có không khí, thứ đương nhiên luôn luôn phải tồn tại. Thời gian như ngừng trôi, lời nói của mọi người như lùi lại phía sau, suy nghĩ của cô bất động. Lâm Ánh Nhật đã bắt đầu nghi ngờ? Phải chăng bởi cái tính cách quá ư khác thường của cô? Hay bởi anh ta đã phát hiện ra điểm gì đó khác lạ ở cô? Nếu anh ta cứ tiếp tục nghi ngờ, thì thân phận cô sẽ mau chóng bị lộ mất!
Ánh Minh bỗng hỏi khẽ, giọng nói ấm áp.
- Cậu không sao chứ? Anh ấy nói gì với cậu vậy?
- A… không có gì…
Bộp…
1 cánh tay vỗ nhẹ vào vai Ánh Minh, kèm theo đó là giọng nói nghi hoặc của Lâm Vũ Phong, cùng 1 cái nhíu mày căng thẳng, chờ đợi.
- Cậu… có đúng như anh cả nói?
- Nếu tôi trả lời… đúng… thì sao?
- Vậy… cậu cũng là… người của "ông ta"?
- Tôi sao? – Minh thản nhiên nhìn Phong, cười nhạt – Cậu đoán xem!
Reng… Reng… Reng…
Tiếng chuông vào học vang lên cắt đứt sợi dây vô hình đang tồn tại giữa 2 chàng trai, xua tan không khí ngột ngạt tưởng chừng như sắp cạn kiệt.
- Này, chuông reo vào lớp kìa! – bước những bước chân chậm rãi, Băng chỉ liếc xéo Phong và Minh rồi quay mặt đi, không thèm quan tâm đến 2 cái tên đang nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn.
Rốt cuộc thì cô đã hiểu tại sao Ánh Minh lại nói cậu ấy và cô, và Phong giống nhau… bởi cả 3 đều là… Ma cà rồng…
- Cậu đã biết âm mưu đó… Nhưng đừng lôi cô ấy vào chuyện này! Cậu cũng biết ông ấy là người rất nguy hiểm?! – giọng nói dứt khoát nhưng vẫn dịu dàng vang lên, Minh nhìn Phong không chớp mắt.
- Tôi biết… Nhưng đó là con đường cô ấy chọn… Và tôi luôn tôn trọng quyết định của người khác…
- Vậy sao? – đôi mắt cà phê nheo nheo nghi hoặc.
- Ngay từ đầu… cậu đã biết tôi là em cậu?
- Không. Tôi mới biết đây thôi… lúc cậu gọi Lâm Ánh Nhật là "anh cả".
- Vậy sao tôi thấy cậu không có phản ứng gì, dù chỉ là mảy may sự ngạc nhiên?
- Tại sao tôi pải biểu lộ cảm xúc của mình ra ngoài?
- Hừm… Đúng là anh em có khác… Cậu khá giống tôi đấy! Nhưng dù sao cũng đừng mong tôi sẽ gọi cậu là…. "anh".
- …
……
7h40’…
Tại phòng học lớp 10D…
- Giới thiệu với các em, đây là học sinh mới của lớp chúng ta! – thầy chủ nhiệm lớp 10D giơ tay chỉ về phía học sinh bên cạnh, nhắc khẽ – Em giới thiệu về mình cho các bạn nghe đi!
- Xin chào các bạn! Tớ là Trần San San, rất vui được làm quen với các bạn!
Trên bục giảng, 1 cô gái xinh đẹp đứng nhìn xuống dưới lớp, khuôn mặt vô cùng hưng phấn. Cô có mái tóc dài, uốn lọn sóng, màu hung đỏ. Đôi mắt màu xanh biển nheo nheo, cong lên thành hình trăng khuyết. Đô