Nhìn tên biến thái đó cũng chẳng thua kém gì Ánh Minh, đặc biệt là đôi mắt của cậu ta, luôn có vẻ gì đó cuốn hút người đối diện. Lâm Ánh Minh cũng có đôi mắt giống như vậy! Và nhìn 2 người họ có 1 điểm gì đó rất…giống nhau.
Đột nhiên cô sững người, lắc đầu lia lịa, không ngờ rằng cô lại đang có những ý nghĩ tốt lành về tên ác quỷ kia, lại còn khen hắn ta giống Ánh Minh nữa chứ.
Hít 1 hơi thật sâu, cô hướng ánh mắt về phía lớp 10A – nơi mà cô sắp bước vào.
Trong phòng học huyên náo, ở 1 góc nhỏ hoàn toàn tách biệt khỏi thứ tạp âm xung quanh, 1 chàng trai đang ngồi yên lặng bêncạnh cửa sổ, trên tay cầm 1 cuốn sách dày cộp, có thể là 1 cuốn tiểu thuyết. Người con trai ấy chăm chú đọc, vẻ mặt biến đổi linh hoạt theo từng chi tiết trong cuốn sách.
Ánh mặt trời nhảy nhót trên bục cửa sổ, lấp lánh trên mái tóc nâu đỏ mềm mượt, khiến người con trai ấy như chìm đắm vào 1 thứ hào quang rực rỡ, đẹp như 1 thiên thần. Áo khoác ngoài sang trọng, áo sơ mi trắng tao nhã, cà-vạt thắt hờ hững trên cổ áo, tất cả khiến chàng trai trở nên quyến rũ lạ thường. Nhìn cậu vừa công tử vừa thân thiện, thật đúng với cái danh hiệu "Hoàng tử quyến rũ" mà mọi người đặt cho.
Nói chung là…nói tóm lại là Lâm Ánh Minh là 1 chàng trai hoàn mỹ mà đứa con gái nào cũng mê. Thông minh, đẹp trai, học giỏi, chiều cao ấn tượng (1m8), sở hữu 1 loạt các thành tích cao ngất ngưởng… Và điều quan trọng là… cả khuôn mặt của Băng Băng đang dí sát cào tấm kính cửa sổ! Cô chăm chú nhìn Lâm Ánh Minh đọc sách, khuôn mặt ngây ngô đến buồn cười.
- Lý Băng Băng.
- …
- Lý Băng Băng.
- …
- Lý…Băng…Băng!!!
1 âm thanh chói tai đập ngay vào tai Băng Băng không thương tiếc.
Cô giật mình, lúng túng quay mặt ra xa tấm kính cửa sổ, khuôn mặt đỏ bừng như vừa bị bắt gặp làm điều gì đó vụng trộm. Nhưng khuôn mặt trắng nõn đang đỏ bừng ấy lại được dịp đỏ hơn nữa, khi cô nhìn thấy thầy chủ nhiệm đang đứng trước mặt và sau lưng thầy là…kẻ biến thái vừa nãy.
- Cậu…Cậu…- cô xúc động, lắp bắp không nên lời.
- Xin chào! – cậu ta giả vờ không biết gì, thản nhiên nhìn cô, mỉm cười.
- Đồ khốn!!! – không thèm nghĩ ngợi gì nhiều, Băng Băng vung tay, 2 mắt sáng rực.
Vào cái thời khắc này thì còn gì mà phải suy nghĩ, cậu ta là tên biến thái, điều đó quá rõ ràng. Và cô – Lý Băng Băng, sẽ hi sinh mình để bảo vệ chị em phụ nữ, cứu họ thoát khỏi móng vuốt của tên ác quỷ trong bộ đồ thiên thần.
Bốp!!!
………
- Thầy… xin giới thiệu với các em…Đây… là học sinh mới…của lớp chúng ta…- thầy chủ nhiệm đưa tay lên ôm má, tay còn lại chỉ về phía chàng trai bên cạnh. Một bên má của thầy bầm tím – kết quả của cú đấm mấy phút trước đó. Vừa mới đây thôi, thầy còn đang cười nói bình thường, khuôn mặt vẫn còn rất lành lặn. Vậy mà chỉ sau khi…lãnh trọn cú đấm của Băng Băng, cả mặt thầy dường như đã trở thành…bãi tha ma u ám. Chỉ 1 lát nữa thôi, thầy sẽ được ghé thăm phòng y tế, bởi 1 lí do hết sức ngớ ngẩn.
- Xin chào! Tôi là Lâm Vũ Phong, mong các bạn giúp đỡ! – chàng trai cạnh thầy mỉm cười ngọt ngào, đôi mắt chăm chú nhìn về cuối lớp học, cạnh cửa sổ, nơi có cô gái tóc màu hạt dẻ, đang trừng trừng nhìn cậu đầy tâm trạng. Rồi đôi môi cậu khẽ nhếch lên, thách thức – Đặc biệt là Lý Băng Băng, tớ thật sự rất khâm phục tài năng võ thuật của cậu!
- … – Băng Băng im lặng, chống cằm, ánh mắt vô định, xung quanh cô là thứ không khí u uất, lạnh lẽo.
Bốp! Bốp! Bốp!
1 tràng pháo tay vang lên đầy phấn khích. Mấy đứa con gái hớn hở lôi gương, lược từ trong túi ra, lo chỉnh sửa lại nhan sắc để đón tiếp "thiên thần quyến rũ".
- Lâm Vũ Phong… Em… sẽ ngồi cùng bàn với… Băng Băng.- thầy chủ nhiệm ăn nói khó khăn, thỉnh thoảng mặt thầy lại nhăn lại vì đau.
- Dạ! – Vũ Phong mỉm cười, khẽ gật