Lâm Ánh Minh vẻ thăm dò, ngờ vực và thận trọng. Ánh Minh vẫn im lặng nhìn Vũ Phong, ánh mắt cậu thản nhiên như chưa từng nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của kẻ đối diện. Vũ Phong nhướn một bên chân mày, dường như cậu đã hiểu ra điều gì đó, nụ cười ranh mãnh nở trên môi.
- … – Băng Băng liếc nhìn Vũ Phong khó hiểu. Cô có cảm giác cậu khác với tất cả mọi người trong lớp, nhưng lại có điểm gì đó giống cô, và giống Lâm Ánh Minh. Hay nói đúng hơn, dường như giữa 3 người họ có 1 sợi dây vô hình, liên kết họ lại với nhau, thành 1 khối.
………
Giờ ăn trưa… Căng-tin trường…
- Chân cậu không sao chứ? – lúc này Ánh Minh mới nhìn thấy vết thương ở chân Băng Băng. Những vệt máu đã khô và có mấy vết bầm tím. Cậu không hiểu cô đã làm gì mà lại thành ra như vầy. Vầng trán cao nhăn lại, đôi mắt lo lắng ánh lên trong hốc mắt. Trong ánh nhìn lo lắng ấy, có gì đó khiến Băng Băng cảm thấy hồi hộp, tim đập lỡ 1 nhịp.
- Ha ha… Tớ không sao. Chỉ là không may ngã từ độ cao 3m so với mặt đất. – Băng Băng cười hớn hở, những ngón tay nhỏ nhắn đưa lên chạm khẽ vào mái tóc mềm mượt, khuôn mặt cô đỏ lựng. Bối rối.
- Hay thật! Cậu là 1 cô gái đặc biệt. – Ánh Minh khẽ mỉm cười, 1 nụ cười thật ấm áp và cũng thật khó hiểu – Cậu quen Lâm Vân Phong?
Lúc câu nói của Ánh Minh, Băng Băng đang nhai nhóp nhép miếng xúc xích bò.
- Không. Cậu ta đã nhìn thấy thứ không nên thấy. – Băng Băng ngẩng đầu, đôi mắt nâu vô tình chạm phải ánh mắt trong veo của Ánh Minh. Cô ngượng.
- … – Ánh Minh im lặng. Cậu suy nghĩ về câu nói vừa rồi của Băng Băng. Tóm lại, Vân Phong đã nhìn thấy cái gì từ Băng Băng? Chắc không phải là điều mà cậu đang suy nghĩ, trăn trở bấy lâu nay.
- Đó là lí do vì sao tớ ngã từ trên bờ tường xuống! – cô đã không định nói, nhưng nhìn khuôn mặt Ánh Minh, cô nghĩ cậu đang hiểu lầm.
- Cậu đã trèo lên bức tường sau trường? – Ánh Minh ngạc nhiên. Có vẻ như cậu đã hiểu vì sao Băng Băng lại đến lớp với bộ dạng thê thảm đó, vì sao cô lại nói Lâm Vũ Phong là đồ biến thái, vì sao cậu ta lại lấy cậu làm ví dụ điển hình, và tại sao cô lại nói "Cậu ta đã nhìn thấy thứ không nên thấy". Phán đoán của Ánh Minh về câu nói đó quả không sai. Cậu thở dài nhẹ nhõm.
- Với cái váy đồng phục đó?!
- Cậu nghĩ tớ còn cách nào khác để vào được trong trường? – Băng Băng nhún vai.
Lâm Ánh Minh im lặng. Có vẻ như cậu cũng chẳng có cách nào khác. Cậu chợt theo đuổi một ý nghĩ nào đó, nhìn cậu trầm ngâm đến vô hồn. Liếc mắt thấy khay đồ ăn của Ánh Minh gần như còn nguyên vẹn, Băng Băng vuốt mái tóc hạt dẻ.
- Thức ăn không ngon sao?
- À không. Cậu ăn xong chưa? – thoát ra khỏi những suy nghĩ mông lung, Ánh Minh mỉm cười. Tuy cậu là 1 chàng trai dễ gần và dịu dàng, nhưng những gì biểu hiện trên khuôn mặt của cậu luôn khiến cho người đối diện khó hiểu.
- Rồi. Có chuyện gì sao?
- Thì đi làm sạch vết thương ở chân cậu chứ sao! – chẳng đợi Băng Băng nói gì, Ánh Minh đứng dậy, đẩy ghế và…nắm tay Băng Băng kéo đi.
- Á…Ánh…Ánh Minh…- Băng Băng hoảng hốt, mứt dán chặt lấy cánh tay đang nắm chặt tay mình, 2 má đỏ ửng.
- Nhìn Lâm Ánh Minh với Lý Băng Băng kìa! – trong căng-tin, 1 giọng nói lanh lảnh và hào hứng vang lên.
- Tin đồn có vẻ không sai nhỉ! Hai người họ lúc nào cũng quấn quýt lấy nhau.
- Đẹp đôi quá còn gì!
- Uhm, đẹp đến mức ai cũng phải ganh tỵ.
- Thì trai tài gái sắc mà lại!
- …
- … – Băng Băng im lặng cúi gằm mặt xuống. Cô lén liếc chàng trai đang nắm tay mình. Cậu vẫn thản nhiên ngẩng cao đầu tiến về phía cửa ra vào.
Không biết là vô tình hay cố ý, cậu phớt lờ tất cả những ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, ganh tỵ của học sinh trong trường, cứ thế kéo Băng Băng đi ra khỏi căng-tin.
Ở 1 góc nào đó trong căng-tin ồn ào, náo nhiệt, có người đang theo dõi nhất cử nhất động của 2 nhân