o người. Rồi dường như có ai đó đưa tay, đấm thẳng vào lồng ngực cậu, 1 cú đấm rất mạnh. Cậu loạng choạng lùi về sau. Khựng lại, cậu phát hiện tim mình đang đập loạn trong lồng ngực. Cậu đưa tay trái lên ôm ngực, khuôn mặt khẽ nhăn lại. Cảm giác này, cậu chưa từng trải qua và cũng không biết đó là cảm giác gì.
- Hả? – dường như sực tỉnh khỏi giấc mộng, mắt Băng Băng lập tức trợn tròn, miệng há hốc – Thấy? Thấy gì cơ? – đôi mắt ngây thở chớp chớp, hàng lông mi cong vút rung rung.
Nụ cười ngọt ngào đang dần đông cứng, cô ngồi im như tượng trên cái bờ tường cao 3m, ngơ ngác. Cô thật sự không nghe hết những gì mà thiên thần kia nói nãy giờ. Tâm trí cô lúc đó còn đang bận…treo tít cành cây cao.
Trở lại trạng thái ban đầu, thiên thần khẽ phì cười. Nhìn bộ dạng Băng Băng lúc này không buồn cười mới là đồ điên!
- Phì… Đừng nhìn tớ ngơ ngác như vậy!
- Cậu…Cậu…- cô gái nhỏ run run, đôi môi anh đào khẽ mấp máy, cặp lông mày nhíu lại, 2 bên huyệt thái dương của cô giật giật. Như hiểu ra vấn đề, cô từ từ đưa ánh mắt xuống cái váy đồng phục phản bội. Lộ hết!
- AAA…
Phịch!
-…
Cả người Băng Băng đổ nhào xuống đất. Rơi từ độ cao 2,5m. Ừ, cú ngã không đau, chẳng nhằm nhò gì với cô. Dù chân tay trầy xước và rỉ máu, cô cũng chẳng cảm thấy đau. Đứng dậy…hiên ngang, đôi mắt nâu to của cô mở trừng trừng, những tia điện phóng nhanh về phía thiên thần vừa mới trở thành ác quỷ trong vài giây – vấn đề chính khiến đầu cô bốc hoả.
- Đồ biến thái!!! Cậu mà bước chân vào đây là chết với tôi!
- … – thiên thần im lặng. Ngạc nhiên? Hay ngỡ ngàng? Cậu không thể biết được cái thứ cảm xúc đang biểu lộ trên khuôn mặt của mình là gì nữa. Người đứng bên kia song sắt là 1 cô gái? Liệu đó có đúng là 1 cô gái? Ngã từ độ cao đó mà còn đứng dậy la oai oái, chẳng thèm để ý đến vết thương trên người? Nhìn khuôn mặt của cô gái đó vẫn tràn đầy năng lượng và sức sống? Đặc biệt? Hay khác thường? Có vẻ như cậu đã tìm được câu trả lời. Một câu trả lời, đối với cậu, rất thú vị, về cô gái nhỏ có mái tóc màu hạt dẻ, giống cậu. Trong vô thức, cậu nở 1 nụ cười… thích thú.
Băng Băng cúi người phủi lớp đất bụi bám trên người, rồi ngẩng đầu lên nhìn chàng trai bên kia song cửa.
- Sao? Sợ rồi hả? Nhìn đồng phục thì có vẻ cậu học trường này. Tôi kông nghĩ là sẽ không tìm ra cậu đâu, vì vậy…đừng có nhìn tôi mà cười như vậy. Đồ biến thái! – cô chống hông, nói oang oang về phía tên ác quỷ vẫn còn đang cười, khuôn mặt đanh lại.
Nói xong xuôi, cô quay người, ngúng nguẩy bỏ đi, tưng tưng nhảy chân sáo vào lớp, để lại ánh mắt thích thú phía sau lưng.
----
Chap 2
7h45’
Lúc này đang là giờ sinh hoạt đầu buổi, các lớp học ồn ào như điên loạn. Băng Băng lừ đừ đi trên cái dãy hành lang dài hun hút, cả người ủ rũ như gà mắc cúm. Một vài học sinh nữ đi qua nhìn cô tò mò. Nhìn bộ dạng cô lúc này chẳng khác nào 1 kẻ… ăn xin. Bộ đồng phục bám bụi – hậu quả của cú va chạm ngon lành với mặt đất, không những vậy cái váy ngắn còn…rách mất 1 ít gấu. Mái tóc dài mềm mượt ngày thường bỗng dưng trở thành… tổ chim.
Mấy nam sinh đang đùa nghịch trong lớp lén liếc ánh mắt về phía cô nữ sinh đang lết từng bước chân ngoài hành lang. Ngạc nhiên. Có ai nghĩ rằng đó là công chúa Băng Băng xinh đẹp của trường Thánh Anh?
Băng Băng im lặng, trên dãy hành lang chỉ nghe tiếng bước chân của cô. Cô đang bận suy nghĩ về cái tên ác quỷ đội lốt thiên thần vừa gặp, và thề sẽ tìm ra hắn, "tẩn" cho hắn 1 trận thừa sống thiếu chết. Nhưng mà…1 thằng con trai vừa thô lỗ, vừa biến thái như cậu ta tại sao lại… đẹp trai như vậy? Chớp chớp đôi mắt trong veo, Băng Băng chợt nghĩ đến lớp trưởng Lâm Ánh Minh – 1 con người hoàn hảo trên cả hoàn hảo của lớp 10A.