hảm hoạ của nhân loại.
Chiếc taxi dừng trước cổng.
- Con đi đây! – Băg cúi đầu, thở dài nhẹ nhõm.
Cuối cùng của cuối cùng cô đã thoát khỏi sự giám sát của mẹ và nhữn quy định trời ơi đất hỡi mẹ đặt ra. Cô quay người đi về phía chiếc taxi đang đợi.
- Cháu cũng xin phép! – cúi gập người, mái tóc mềm mượt rũ xuống, Phong định bụng bước đi.
- Vũ Phong này… Ta muốn nhờ cậu chuyện này…- cánh tay vung trong không trung của Phong bị tóm chặt lại, người đàn ông nhìn cậu lo lắng.
- Chú cứ nói!
- Băng Băng, nó là 1 đứa ương bướng, cậu đừng để nó đi vào chỗ nguy hiểm… Còn 1 điều nữa, nó là 1 MCR đặc biệt… Cậu biết đấy, ta là 1 thợ săn chứ không phải 1 MCR…
- Ý chú là… Băng băng không hẳn là 1 MCR?
- Đúng vậy! Cậu hãy giữ bí mật chuyện này… Nếu Hội đồng Bóng tối phát hiện ra nó, ta không nghĩ rằng nó sẽ được an toàn…Ta cũng không biết lúc nào, bản tính MCR trong người nó mới bộc phát… Vì vậy, cậu hãy để mắt đến nó, đừng để nó 1 mình…Ta nhờ cậu đấy!
- Cháu nhớ rồi! – chàng trai lưỡng lự.
Cậu cũng không biết rằng mình có thể ngăn cản cô gái nhỏ ngang bướng kia không nữa. Đó là 1 điều quá sức! Nhưng, dường như cảm nhận được niềm tin mà người đàn ông đặt vào mình , cậu gật đầu.
Để lại ánh mắt lo lắng phía sau lưng, chàng trai bước nhanh về phía chiếc taxi đang chờ.
- Số 26 phố Black.- khi đã ngồi yên vị trong chiếc taxi ngột ngạt, Phong khẽ lên tiếng.
Chú tài xế khéo léo vòng xe ra đường lớn, rồi như sốt ruột khi phải chờ đợi khách quá lâu, chiếc xe lăn trên đường như tàu viên đạn lướt trên thảm từ, cân bằng, không chút nhồi xóc. Tiếng gió hú bêntai như 1 con thú dữ hoang dã.
Chàng trai mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi. Chợt, cậu khựng lại khi thấy cô gái nhỏ đã thiếp đi từ lúc nào. Thi thoảng, đầu cô lại trượt khổi thành ghế, hàng lông mi rung rung, cặp lông mày khẽ nhíu lại. Dường như cảm nhận được sự mệt mỏi từ cô gái, cậu khẽ đưa tay kéo đầu cô dựa vào vai mình, mỉm cười. Một cảm giác ngọt ngào bỗng len lỏi vào trái tim cô độc…
……
Sau 10 phút đi qua những doạn rẽ ngoằn ngoèo, lúc tăng tốc, lúc chạy chậm như rùa bò, cuối cùng chiếc taxi cũng dừng lại ở ngôi biệt thự số 26 nằm trên con phố Black…u ám và đáng sợ…
- Băng Băng, đến nơi rồi! – Phong đưa tay đẩy cửa, đồng thời huých nhẹ vào cánh tay buông hờ hững dưới ghế của cô gái, nói nhỏ.
- … – giật mình, cô gái khẽ cựa quậy, đôi mắt nâu từ từ hé mở.
Chung quanh là những gam màu tối, gợi cho người ta 1 cảm giác rùng rợn.
- Oáp~ – Băng đưa tay che cái miệng đang ngoác ra của mình, đôi mắt lờ đờ hẵng còn ngái ngủ – Sao tối om vậy?
- Phố Black mà! – vươn vai 1 cái, chàng trai rút tiền đưa cho tài xế, rồi quay mặt hướng về phía căn biệt thự sang trọng.
Toàn bộ bóng đèn xung quanh căn biệt thự đã được bật sáng, nhưng đó chỉ là những ánh sáng mờ ảo, đủ cho người ta nhìn thấy mọi vật 1 cách không rõ ràng. Trong nhà còn sáng ánh đèn, có lẽ là mọi người vẫn còn làm việc dưới sự chỉ đạo của vị quản gia lão luyện và nghiêm khắc – Trần Cao Vương.
Băng lật đật xách túi ba lô, lừ đừ đi ra khỏi xe với cái miệng không ngừng ngáp ngắn ngáp dài. Chắc cũng đã 9h rồi, mà cô thì đã có gì vào bụng đâu!
Đóng cửa xe cái "rầm", Băng đảo mắt ra chung quanh. Cánh cửa vừa mới đóng lại, chú tài xế đã cho xe lao đi như tên bắn. Ai đến con phố này vào ban đêm mà chẳng thấy sợ. Cảm giác rùng rợn không thể tả nổi. Cả 1 đoạn đường dài không hề có nhà ai mở cửa cũng như bật đèn, hoạ chăng chỉ có vài ánh sáng vàng vàng mờ ảo toả ra từ mấy ngọn đèn đường, chiếu sáng cho cả con phố tối thui.
Băng dụi mắt, lên tiếng.
- Cậu sống ở đây à? U ám đấy!
- Cậu sợ rồi sao? Bây giờ vẫn chưa muộn, cậu có thể quay về! – chàng trai đút tay vào túi quàn, lững thững đẩy cánh cửa s