c chắn và kiên quyết vang vọng trong căn phòng.
Người phụ nữ đứng lặng thinh. Bà không biết lúc này mình nên làm gì, cả ck và con gái đều về cùng 1 phe để dồn bà vào thế bị động.
- Ba sẽ đưa con khẩu súng. – đôi mắt sáng rực trong hốc mắt sâu – Với điều kiện… tuyệt đối không được đi vào căn cứ của Hội đồng Bóng tối 1 mình.
- …
- Anh nghĩ nó sẽ nghe theo điều kiện vớ vẩn anh đưa ra sao? – người phụ nữ khoanh tay nhìn ck, đôi môi nở 1 nụ cười.
Bà còn lạ gì cái tính cách ngang bướng của Băng Băng, muốn cô không đâm đầu vào mấy chỗ "thách thức trí óc" thì thật là hoang đường!
- Con hiểu chứ? – nhán mạnh từng chữ, người đàn ông nhìn con gái.
- Dạ… gần như là đã hiểu hết ạ!
- Vậy con biết mình phải làm gì chứ?
- Không được. Em tuyệt đối không chấp nhận chuyện này! – trách nhiệm của 1 người mẹ không cho phép bà đứng nhìn con mình biết là có nguy hiểm mà vẫn đâm đầu vào.
- Đừng cố chấp như vậy Minh Minh! Giấu giếm suốt 16 năm trời mà vẫn bị lộ, vậy em nghĩ sẽ ngăn cản được nó trong bao lâu? – không để ý đến thái dộ của vk, Lý Thế Nam thẳng thừng – Nếu em cố chấp như vậy thì anh không còn cách nào khác là sẽ giúp con bé bỏ trốn!
- Anh… – người phụ nữ uất ức không nói được gì.
- Nếu chú đã quyết định như vậy…Cháu xin phép! – Phong cất giọng nói mệt mỏi, từ từ đứng dậy, cậu cúi gập người, toan bước đi.
- Cậu đi đâu vậy hả? – Băng chu môi, đôi mắt nâu mở to nhìn người con trai. Cậu từ bỏ dễ dàng thế cơ à?
- Về nhà. Ba cậu quyết định giao khẩu súng cho cậu rồi, tớ ở lại đây làm gì?
- Về á? Đã xong việc đâu. Cậu về tớ biết đường nào mà tìm…nhà cậu?
- Tìm nhà tớ làm gì? Cậu lại đang toan tính chuyện gì vậy hả? – khó hiểu, chàng trai nhíu mày nhìn cô gái nhỏ ngồi dưới sofa. Thật ra cô đang có ý đồ gì đây?
- Băng Băng, con đang nghĩ gì vậy hả? – thở dài, mẹ nhìn cô gái chằm chằm. Dường như bà không thể không chấp nhận quyết định của ck mình.
- Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp hả mẹ?
Sau hơn 1h đồng hồ đôi co, năn nỉ ỉ ôi, doạ dẫm mẹ, cuối cùng Băng cũng có thể sở hữu khẩu súng đạn bạc với điều kiện: chỉ được phép sử dụng súng cũng như phá tan âm mưu của Chủ tịch Hội đồng Bóng tối trong vòng 3 tháng. Nghe thì có vẻ đó là 1 khoảng thời gian dài, nhưng chỉ với việc tìm ra căn cứ của Hội đồng Bóng tối thôi cũng đủ giết chết thời gian và chất xám của Băng rồi.
Theo kế hoạch, Băng Băng sẽ đến ở cùng nhà với Lâm Vũ Phong, để tìm hiểu và điều tra xem, nơi Chủ tịch Lâm Mưu Dị dang ẩn nấp, là ở đâu. Điều đó có nghĩa là Băng Băng và Vũ Phong sẽ bắt tay hợp tác với nhau.
- Con định đến đó thật sao? Liệu có nguy hiểm? – người phụ nữ nhăn mặt, đôi môi mấp máy.
Băng xách cái ba lô đựng vài bộ quần áo, đứng trước cửa.
- Không sao đâu, mẹ đừng lo!
- Không lo sao được chứ! Cái con nhỏ này… Nhớ phải cẩn thận đấy! – mẹ cứ làm như tiễn con gái về nhà ck không bằng.
- Vâng. Ba mẹ cũng giữ gìn sức khoẻ.
- Nhờ cậu chăm sóc cho con bé! – người đàn ông đưa cánh tay rắn chắc vỗ vai chàng trai, ánh mắt đầy tin tưởng.
- Chú đừng lo… Dù gì thì cô ấy cũng là bạn cùng bàn với cháu… – Phong hơi cúi đầu, mỉm cười.
Rốt cuộc súng không lấy được mà lại còn rước thêm cái "của nợ" rắc rối về nhà! Cậu không thể tưởng tượng nổi cuộc sống của cậu rồi sẽ ra sao. Con đường phía trước đầy rẫy những nguy hiểm đang chờ sẵn, những ngàm bẫy do ai đó giương lên, liệu họ có vượt qua? Còn chưa kể đến ông anh cả kiêu ngạo, đầy tham vọng như bản sao của ba, liệu có phát hiện ra mục đích của cậu và cô gái nhỏ này? Lâm Ánh Nhật và Lý Băng Băng mà chạm trán nhau thì sẽ ra sao? Một kẻ kiêu ngạo, 1 kẻ ngang bướng, thế chiến thứ 3 có xảy ra? Nếu có xảy ra, đó chắc chắn sẽ là cuộc chiến sinh tử, 1 t