thì mọi chuyện đã chẳng như thế này! – Lý Thế Nam cúi đầu, tự trách mình.
Ông nghĩ tất cả mọi chuyện đều do mình mà ra.
- Anh đang nói gì vậy? – khuôn mặt người phụ nữ trắng bệch.
Sự thật được che giấu 16 năm đã được phơi bày. Bà phải làm gì bây giờ?
- Mẹ… Mẹ là… Ma cà rồng? – lắp bắp, đôi mắt nâu mở to hết cỡ, miệng cô gái nhỏ há hốc.
Kể từ khi đem Lâm Vũ Phong về nhà, hình như kinh ngạc đã trở thành biểu cảm chính trên khuôn mặt Băng Băng.
Người phụ nữ trước mặt cô là 1 ma cà rồng? Người mẹ khó tính, dữ dằn của cô là 1 ma cà rồng? Người mà cô gặp mỗi ngày suốt 16 năm qua là 1 ma cà rồng? Tại sao mọi người lại giấu cô, về tất cả? Tại sao cô lại không nhận ra chứ!? Nói vậy, cô cũng là 1 ma cà rồng sao? Các câu hỏi hiện ra, như những móng vuốt sắc nhọn tức khắc bám chặt vào đầu người đặt câu hỏi, cào cấu.
Một cảm giác thất vọng, đau đớn và bấn loạn lởn vởn quanh Băng Băng, tuởng chừg như có thể chạm tay vào được. Có cảm giác như cô là người thừa trong căn nhà này, và trong cả câu chuyện bí ẩn mà mọi người đang nói đến.
- Băng Băng… con nghe mẹ nói đã…- Từ Minh Minh nhíu mày.
Bà có thể cảm nhận được cô con gái đang nghĩ gì, nhờ vào trực giác của 1 người mẹ. Bà biết mình không nên che giấu chuyện này nữa. Bất lực, người phụ nữ đứng dậy, từ từ đi về phía Băng Băng ngồi. Xoay nhẹ cô lại, bà nhìn thẳng vào mắt cô gái nhỏ.
- Tại sao lại giấu con? Tại sao mẹ lại không cho con biết? – cô gái nói như gào lên, đôi mắt nâu long lanh, ừng ực những giọt nước, nhưng không hề rơi xuống.
- Mẹ xin lỗi! Đáng ra mẹ nên nói cho con biết chuyện này sớm hơn…Nhưng con hãy hiểu cho mẹ… bởi vì mẹ…
- Mẹ đang trốn chạy. – Băng Băng cắt ngang, điều mà cô chưa từng dám làm với mẹ – Mẹ nghĩ làm như vậy thì mọi chuyện sẽ kết thúc êm thấm?
- Mẹ…
- Lời nguyền sao? – Băng Băng tiếp tục cắt ngang, giọng nói lạnh lùng – Mẹ tin điều đó sẽ xảy ra? Thật ngớ ngẩn! Điên rồ!
- Băng Băng… không được hỗn… Con có biết mình vừa nói gì không hả?
- Con sẽ là Thần Chết? Con sẽ giết chết anh em nhà Lâm Vũ Phong? Hừm… Không ai có quyền quyết định mọi chuyện, ngoài chính bản thân mình… Không phải sao?
Đúng. Chuyện của cô tự cô quyết định, sẽ chẳng có ai có thể ngăn cản được những việc cô muốn làm, những dự định mà cô sẽ thực hiện, những điều mà cô muốn… Lời nguyền? Liệu có thứ tà phép nào tạo ra lời nguyền? Tất cả chỉ là mê tín. Thật ngốc nghếch nếu có ai đó tin vào lời nguyền, 1 thứ chẳng hề tồn tại ở thế gian này chứ đừng nói đến là sẽ tạo ra được.
- Nhưng… đôi khi chúng ta không thể tự mình quyết định mọi chuyện… Cậu hiểu chứ!? – chàng trai ngồi bất động nãy giờ bỗng lên tiếng. Giọng nói cậu vẫn thản nhiên, lạnh lùng như mọi khi. Trên khuôn mặt cậu vẫn còn đọng lại 1 vài ý nghĩ mơ hồ.
- Đúng vậy… Nhưng cậu biết đấy… Sẽ không có ai có thể cản trở những gì tớ muốn làm… Nếu tớ đã quyết tâm đến cùng…
- Cậu nghĩ chuyện đó dễ dàng lắm sao?
- Cậu tin không… Tớ có thể quyết định được… mạng sống của ba cậu. – liếc ánh mắt vô cùng sắc lạnh về phía Vũ Phong, cô gái nhỏ nở 1 nụ cười tự tin, thách thức.
Câu nói của cô thực sự khiến mọi người phải bất ngờ và kinh ngạc, và hoảng sợ, và còn bao nhiêu thứ cảm xúc xen lẫn trên khuôn mặt của họ. Nhiệt độ trong phòng bỗng dưng tăng đột ngột. Mồ hôi lấm tấm trên trán của Phong. Cậu nhìn cô gái nhỏ bên cạnh như nhìn người sao Hoả. Thật ra cô là ai? 1 ma cà rồng? Tất nhiên. Nhưng tại sao cô có thể nói được câu nói đó với khuôn mặt như thế kia? Tự tin. Thách thức. Và cả 1 chút thản nhiên đến bất cần… Rốt cuộc, cậu chỉ còn cách thở dài và im lặng. Người con gái kia quả không phải 1 con nhóc 16 tuổi bình thường. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô quyết tâm giết bằng được Lâm Mư