c. Đẩy.
Rầm…
Cánh cửa đổ ập xuống.
- Ha ha ha…- bà ta thản nhiên cười lớn, bước những bước ung dung dưới trời mưa tầm tã.
Khi bà ta đã đi khuất, 1 bóng đen từ sau đống củi khô bước ra.
Nghe tiếng động phía sau căn nhà hoang, người đàn ông chạy nhanh đến. Trần Tiểu Lệ đã biến mất từ lúc nào. Ông vội vàng lao vào nhà qua cánh cửa đã bị xô đổ. Thật không ngờ đằng sau căn nhà này lại có 1 cánh cửa thoát hiểm bí mật. Nhìn từ xa sẽ chẳng ai nghĩ rằng đó là 1 cánh cửa, bởi màu sắc của nó giống hệt màu của bức tường. Nhưng vấn đề lúc này không phải là suy nghĩ về chuyện cánh cửa, mà là cứu vợ của ông.
Đột nhiên, ông sững người đưa ánh mắt về phía người phụ nữ đang cởi dây trói cho vợ mình. Đó chẳng phải là…
- Lệ Tuyết! – ông gọi tên người phụ nữ rồi lao nhanh về phía họ.
Giật mình. Ông nhận ra vợ mình đang run lên từng đợt, khuôn mặt tái nhợt.
- Minh Minh! Em sao vậy?
- Thế…Thế Nam…Con gái…- giọng nói run run, khuôn mặt tím ngắt, nhưng không 1 giọt nước mắt rơi xuống. Người phụ nữ đó chưa bao giờ khóc vì những chuyện như thế này.
- Không sao đâu, ổn rồi! – người đàn ông ôm vợ vào lòng, giọng nói ấm áp như xua đi nỗi sợ hãi trong lòng người phụ nữ.
Chợt nhớ đến người phụ nữ vừa cởi trói cho vợ mình, ông quay sang.
- Cảm ơn cô! Nhưng…tại sao cô lại ở đây? Đã có chuyện gì xảy ra?
Người phụ nữ im lặng hồi lâu, khuôn mặt trắng nõn hồng hào đã chuyển sang màu trắng bệch. Bà là vợ của Lâm Mưu Dị – Vương Lệ Tuyết – 1 người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng. Khó khăn lắm, người phụ nữ mới lên tiếng, giọng nói run run.
- Tôi thấy trời sắp mưa nên vào đây trú tạm…Không ngờ…
- Chúng ta…Chúng ta phải rời khỏi đây…Ngay bây giờ! – Từ Minh Minh đưa tay túm cổ áo chồng, đôi môi mím chặt.
Bà bất lực khi không thể "tống" mảng kí ức vừa rồi ra khỏi đầu. Bộ não quá nhạy bén của bà đã kịp lưu trữ lại tất cả các dữ liệu. Những câu nói của Trần Tiểu Lệ cứ vang vọng trong đầu bà mãi không dứt.
- Tiểu Lệ đã "tặng" cho cô bé… 1 lời nguyền…- khuôn mặt Vương Lệ Tuyết ngày càng xuống sắc, đôi mắt trong veo long lanh, ngân ngấn nước. Bà là 1 người nhạy cảm – Lời nguyền…liên quan đến cả con trai tôi…
- … – người đàn ông im lặng.
Ông không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Rốt cuộc thì lời nguyền mà Vương Lệ Tuyết đang nói đến là cái quái gì?
- Vì vậy…chúng ta phải đi khỏi đây…rời xa nơi này…Nhanh lên! – Từ Minh Minh gào lên điên loạn, 2 bàn tay tóm chặt vai người đàn ông bên cạnh đang ngơ ngác không hiểu gì.
- Cô định đi đâu?
- Đâu cũng được…miễn là nơi không có ma cà rồng…và không có mấy đứa con trai nhà họ Lâm. – người phụ nữ đứng dậy khó nhọc.
Lo lắng. Đó là tất cả những gì đang hiện lên trên khuôn mặt của bà.
- Thôi được! Chúng ta đi! – Lý Thế Nam nắm bàn tay lạnh ngắt của vợ, tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng ông vẫn nghe theo vợ mình. Ông quay qua nhìn người phụ nữ đứng bất động, khuôn mặt vô cảm – Tạm biệt cô!
Bên ngoài mưa mỗi lúc một lớn hơn, không gian chìm trong tiếng mưa, gió vi vu xuyên qua đám lá xác xơ, kêu xào xạc.
- … – người phụ nữ đứng im bất động.
Bà đang suy nghĩ về những gì sắp sửa xảy ra. Liệu con trai bà có gặp lại con gái Từ Minh Minh? Liệu ai có thể ngăn được lời nguyền đó? Hay đơn giản hơn, liệu lời nguyền…là có thật? Ai có thể tạo ra được lời nguyền? Câu trả lời chỉ có 1, đó là không-1-ai. Thực ra chẳng có lời nguyền nào cả, con người ta luôn gọi những điều đã, đang, và sẽ xảy ra là…định mệnh!
- Sẽ có ngày mọi chuyện được phơi bày, chỉ có điều ngày đó là bao giờ…phải không con trai?! – người phụ nữ cúi xuống, âu yếm nhìn đứa con trong bụng, nhoẻn miệng cười và cất giọng nói ấm áp.
~~~ End ~~~
- Nếu lúc đó ta không suy nghĩ 1 cách nông cạn