hật khó chịu.
Cậu khoan thai bước về phía cánh cửa sắt nhưng khuôn mặt không ngừng đanh lại.
- Chết tiệt! – cậu **** thề, đá mạnh chân vào cánh cửa vô tội, rồi mất hút sau màn đêm.
- Haiz…- thấy Lâm Ánh Nhật đã đi khuất, Phong khẽ thở dài, không khí căng thẳng dần loãng ra.
Suýt chút nữa thì thế chiến thứ 3 bùng nổ. Cậu chau mày nhìn cô gái nhỏ.
- Mới gặp mà đã thế rồi! Cậu chắc sẽ không sao chứ!
- Tớ… không sợ anh ta đâu. Anh ta… là 1 kẻ… đáng ghét! – Băng nghiến răng, tự nhiên "máu anh hùng" trong cô bốc lên, cô chỉ muốn đạp cho tên con trai kiêu ngạo vừa rồi 1 phát bẹp dí! Trên đời này còn có kẻ kiêu ngạo đến thế sao?
- …
……
Cánh cửa gỗ chầm chậm mở ra, dải ánh sáng trắng nhanh chóng toả ra chung quanh. Băng nheo mắt nhìn vào bên trong căn biệt thự sang trọng.
- Cậu chủ đã về! – 1 người đàn ông cúi gập người trước họ, sau lưng ông là 15 người hầu cùng cô phó quản gia đứng thẳng hàng cũng đang cúi người.
- Thôi được rồi! – Phong mệt mỏi khoát tay.
Băng Băng chớp chớp đôi mắt sáng, e dè đảo quanh phòng khách, 1 căn phòng lộng lẫy và xa hoa như 1 cung điện.
- Cậu chủ, tiểu thư đây là… – vị quản gia ngẩng đầu, tò mò nhìn cô gái nhỏ đằng sau Lâm Vũ Phong, đôi mắt vằn đỏ loé lên tia sáng ghê rợn khi nhìn thấy cái ba lô trên tay vị khách lạ.
- Đây là Băng Băng, bạn cháu, cô ấy sẽ ở nhà chúng ta 1 thời gian.
- … – Băng im lặng, chăm chú nhìn vị quản gia nhà họ Lâm.
1 dáng người cao, gầy, có cái lưng hơi gù, bàn tay dô xương, cái mũi khoằm và… 1 đôi mắt vằn đỏ nằm trong hốc mắt sâu hoắm. Nhìn ông ta cứ như 1 vị linh mục thời La Mã cổ đại vậy! 1 ấn tượng ban đầu không mấy tốt đẹp. Nhưng… có lẽ cô không nên đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài của họ, kinh nghiệm đúc rút từ câu nói của Vũ Phong.
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt đáng sợ của vị quản gia, rồi chợt nhận ra ông ta không hề có tí thiện cảm gì với mìn. Ông ta nhìn cô chằm chằm cứ như thể muốn nhảy bổ vào ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức. Thấy vậy, Băng cúi đầu.
- Cậu chủ, không nên phá vỡ những quy định do ông chủ đặt ra! – liếc ánh mắt về phía Phong, vị quản gia cúi đầu.
Ông là 1 người nghiêm khắc và luôn tuân giữ những quy định do ông chủ đặt ra. Không những vậy, ông còn là người nhắc nhở tất cả mọi người trong nhà, kể cả 2 cậu chủ, về những quy định không được phép làm trái.
- Điều 51: Không được đem người lạ về nhà. – Phong bình thản đút tay vào túi quần, gương mặt lấm tấm mồ hôi và mệt mỏi.
- Vậy…
- Nhưng Băng Băng không phải người lạ… Cô ấy…là bạn cháu… Vả lại, lúc nãy gặp ah cả cũng không nói gì… Vì vậy cứ để cô ấy ở lại đây đi!
- Cậu chủ!
- Để 1 cô gái ngủ ngoài đường không phải là rất tệ sao?!…Cháu mệt rồi! Mọi chuyện cứ để cháu chịu trách nhiệm, quản gia không phải bận tâm! – chàng trai quay người, ánh mắt đậu trên người cô gái cuối hàng – Chị Tuyết Tinh, chị dẫn Băng Băng về phòng 21, cạnh phòng em nhé!
- Dạ, thưa cậu chủ! – cô gái cúi đầu, giọng nói dịu dàng khe khẽ vang lên.
Cô gái ấy là Bạch Tuyết Tinh – phó quản gia nhà họ Lâm, là người đứg dưới quyền của quản gia Trần. Công việc của cô ấy là phân công công việc cho mọi người và đảm bảo công việc phải hoàn thành đúng thời gian quy định. Nghe thì có vẻ dễ dàng nhưng để có thể phân công công việc 1 cách hợp lí thì lại vô cùng khó khăn, đặc biệt là với căn biệt thự rộng hơn 200m2 và cao 4 tầng này.
Phong nhìn Băng Băng gật đầu, rồi cậu từ từ đi về phía cái cầu thang dài và uốn lượn như con rắn.
- Tiểu thư… để tôi giúp cô! – Tuyết Tinh tiến về phía Băng Băng, đề nghị xách đồ.
- A… Cảm ơn! – cô gái nhỏ cười nhạt – Chào quản gia!
- … – vị quản gia khó tính đứng lặng, đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào vị khách lạ, theo dõi từng cử chỉ nhỏ của cô.
- B